Old faded blue jeans

jeans
 .
.
.
Mình mới mua quần jeans. Thật ra mặc một chiếc quần cũ thì thích hơn so với quần mới. Những chiếc quần cũ, vì giặt giũ nhiều rồi nên cũng đã mềm và sờn mỏng đi, không còn dày và cứng như lúc mới mua. Với một đứa hay hoài cổ và trung thành với những thứ đồ cũ như mình, nó tạo cho mình một cảm giác dễ chịu và gần gũi.
.
.
.
Sáng nay đi chợ với ngoại cũng đã kịp khoe mới mua được đồ tốt với giá hời nhân dịp nghỉ lễ. Việc đi chợ với ngoại mỗi sáng chủ nhật đã trở thành thói quen của mình suốt gần hai năm qua. Lúc trước ngoại đi một mình không vấn đề gì, nhưng bây giờ mà không có ai đi cùng là sẽ vất vả lắm. Mình không biết bà ngoại nhà người ta thế nào, nhưng nhìn bà ngoại nhà mình một tay chống cây nạng trắng, một tay lầm lũi lôi cái xe kéo đi đó đi đây là lại thấy buồn cho cái xế chiều của một đời người …
.
.
.
Ngoại mình năm nay bảy mươi sáu. Nói theo kiểu người già, tính bằng tuổi ta. Lúc mẹ sinh ra mình ngoại đã hơn năm mươi tuổi. Lúc đó ngoại còn ở Việt Nam, vừa lo hoàn tất thủ tục định cư nước ngoài, nhà cửa bộn bề nhiều thứ, còn phải phụ mẹ chăm sóc đứa nhỏ sinh thiếu tháng chưa đầy hai kí lô. Mẹ kể lúc đó mình nhỏ như cái ca nước, phải lấy chai nước ấm đặt hai bên người, nằm than, ủ mền, tắm nắng đủ thứ.. Bụng yếu nên bú sữa bao nhiêu là ói hết ra, khóc lóc ngày đêm, nuôi nấng rất nhọc thân, nhọc lòng. Rồi thời gian qua đi, mình lớn lên, biết đi, biết nói. Đến lúc đó ngoại đã không còn ở đây nữa rồi. Thời gian ở Việt Nam của bà và cháu chỉ nhặt lại được những ngày tháng gian khó ở quê mà thôi.
.
.

Tiếp tục đọc

Advertisements

muôn thuở còn thương

Ảnh

Xuân khứ bách hoa lạc. Xuân đáo bách hoa khai. Sự trục nhãn tiền quá. Lão tòng đầu thượng lai …

Buổi chiều đi làm về ghé ngang qua tiệm tạp hóa Đại Hàn mua một hộp trà xanh thay cho hộp cũ vừa mới hết. Những đêm Tết xa nhà nếu uống chút gì ngòn ngọt sẽ làm lòng ấm hơn. Ít ra thì, mình nghĩ thế..

.

 Năm mới đã đến rồi. Xuân xứ người không bao giờ sánh được với xuân quê hương. Ở đây người ta gọi Tết Nguyên Đán là Chinese New Year chứ không phải Lunar New Year như khi còn ở Việt Nam mình vẫn tưởng. Nỗi buồn của một người thấy mùa xuân thuộc về kẻ khác xót xa hơn nỗi buồn khi nhìn năm cũ trôi đi. Chỉ có một mình mình và một mình mình ở đây thôi chẳng còn gì cả…Như loài chim bói cá.. Trên cọc nhọn trăm năm..

  Tiếp tục đọc

close to you

Dear mày,

Mày có khỏe không? Học hành cuộc sống thế nào? Còn bao lâu nữa thì mày học xong? Tao mong mày ổn và bình yên nhiều nhất có thể :x

Sài Gòn lại vào mùa mưa, mưa phùn mưa rào mưa dầm mưa giông đủ các kiểu, cái thứ thời tiết dị thường đặc điểm riêng chỉ ở đây mới có đó, không biết mày còn nhớ, và thương? Tao thì luôn nhớ mày, những chiều mưa chán nản ngồi nhìn trời, nhớ mày và nhớ lúc xưa. Tao mãi không bỏ được cái thói mộng tưởng quá khứ hay “mong ước kỉ niệm xưa” đó, chắc cũng chỉ để tạm quên đi cuộc sống mà lo toan này lại cứ lẫn với muộn phiền kia. Tao cũng không hiểu tại sao tao cứ phải nhớ hồi đó mới được trong những lúc mưa mải miết như thế, hồi đó của tụi mình cũng có yên bình gì lắm đâu, mày nhỉ? Tao không biết nữa, có thể vì khi đó còn có nhau, để mà tựa đầu, nắm tay hay ôm-nhiều-thương-yêu; còn bây giờ, ai cũng một mình. Nhiều lúc tao thấy tao 1 mình nhiều đến nỗi thi thoảng gặp lại những người của quá khứ, lại không biết phải bắt đầu mở miệng từ đâu và thế nào. Có vậy thôi mà xa…

Tiếp tục đọc

as smoky as winter

.

.

Đầu tháng tám nhận được nhiều lời chúc và những món quà dễ thương. Chỉ có một lá thư hồi âm của một người từ lần nào xa xôi lắm chính mình cũng chẳng nhớ rõ, gửi đến lúc đầu ngày khiến mình thấy lòng nặng hơn và buồn hơn. Ngoài trời vẫn còn âm u lắm. Cơn giá trong thâm tâm còn buốt rét hơn cả gió bấc lạnh lùng

.

.

Thời gian trôi qua nhanh thật. Bây giờ, mình gọi tên những mối quan hệ, những sợi dây tình cảm giữa mình và mọi người, không còn bằng ngày bằng tháng, mà tính bằng năm. Mình thấy mình già đi. Không phải kiểu già của một đứa con gái nhìn thế giới xung quanh sao mà nhộn nhịp, tươi trẻ, căng đầy rồi thấy bản thân đã qua thì qua lứa vì những thứ xôn xao ấy không còn dành cho mình. Không phải kiểu già của lớp thanh niên cơm no áo ấm đôi khi lại cảm thấy bản thân cô đơn và lạc lõng giữa thị thành phồn hoa và cuộc sống vật chất quá đủ đầy. Thực tế thì những lúc một mình, người ta rất dễ bi quan. Mình cũng không phải là ngoại lệ.

.

Tiếp tục đọc

nghe những tàn phai

Đêm mỗi lúc một thêm sâu và dày. Bóng cây ngoài đường in lên cửa sổ thành những vũng tối mông mênh, thi thoảng có ngọn gió nào bay qua, lại loang dài loang dài, rồi cứ thế đổ tuôn vào tịch mịch. Thành phố đã say ngủ. Tiếng thở của thinh không nghe mồn một bên tai, trơ trọi đến tê tái lòng.

. Tiếp tục đọc