Đêm mỗi lúc một thêm sâu và dày. Bóng cây ngoài đường in lên cửa sổ thành những vũng tối mông mênh, thi thoảng có ngọn gió nào bay qua, lại loang dài loang dài, rồi cứ thế đổ tuôn vào tịch mịch. Thành phố đã say ngủ. Tiếng thở của thinh không nghe mồn một bên tai, trơ trọi đến tê tái lòng.
Hãy trở nên những gì bé nhỏ
The Carpenters
.
.
Có những khi thật lặng im và tăm tối, thấy mình cô độc đến đáng thương. Chỉ muốn tìm về những thứ đã thuộc về ngày xưa đã ra đi mãi mãi.
.
.
..
Manly Wharf Bar
.
Mười giờ đêm, quán sắp đóng cửa. Tiếng guitar của Dan vang lên bứt rứt từ phía bên kia quầy bar, cô độc trong ánh đèn mờ ảo lấp lánh bụi vàng, không hề có ý muốn ngừng lại. Sau lưng Dan, sóng biển xuyên qua những khung cửa kính trong veo, thu vào mắt thành một dải xám đục chơi vơi giữa màu đen mênh mông của nước, nhìn thôi cũng đã thấy lạnh buốt xương. Khách sắp vãn và ly rượu trên bàn vẫn còn đầy. Thế là đã trôi qua một ngày. Thật chóng vánh.
Hotel California. Hoang dại, phiêu bạt, ám ảnh, dấy lên thứ cảm giác muốn lãng quên. Thời gian không gian xung quanh Dan lao nhanh đi, còn Dan với tiếng hát và cây đàn thì lang thang trong hệ quy chiếu cũ kỹ của những tháng ngày đầy hoài niệm đó. Tôi thầm cất giọng theo, nghe thanh âm của mình mơ hồ nỗi bơ vơ và trống trải. On the dark desert high way… Cool wind in my hair…
“Xích Lô” và Sài Gòn ngày ấy
This slideshow requires JavaScript.
.
“Ba, đêm qua con mơ thấy cái chết của ba. Ba chết lần thứ hai để cứu con. Sáng nay, trong lòng con căng thẳng lạ thường. Con cảm thấy như con đang sống trong thân xác của ba, từ vóc dáng đến cách đi, đứng, ăn, ở. Bàn tay này, những cục chai sần lái xích lô, những ngón tay khô, của ba hay của con… Con nghe từng bắp thịt của ba trên cánh tay con chuyển động, rút lại, giãn ra. Màu da này của ba, mưa nắng lì lợm trải, bất chợt lạnh, nóng, săn chắc với ngày với tháng. Đường gân này nổi lên, ba thường gọi là đường đời.
Bây giờ con mới hiểu…”
.
.
Những dòng tâm sự thiết tha đậm chất giọng Quảng Ngãi nắng gió ấy cứ lởn vởn trong trí óc tôi. Xích Lô. Xích Lô. Số phận con người và Sài Gòn của hơn mười lăm năm trước đây tưởng như đã không còn in dấu nơi đâu ngoại trừ trí nhớ, nay lại ùa về nồng nàn, chứa chan như chưa bao giờ phai nhạt. Thấy như tôi sống lại kí ức xa xôi ngày trước, để hồi tưởng và chiêm nghiệm sự lặng lẽ dung dị của những ngày tháng vẫn còn đơn sơ, nghèo nàn đã từng hiện hữu ở thành phố nơi tôi lớn lên, cùng với những mảnh đời hiền lành tăm tối khuất chìm trong thời gian xưa cũ… Nay đã không còn…
.
Mười lăm năm
.
Mười lăm năm…
.
Tháng Sáu. Mùa đông
.
.
Một buổi chiều cuối tuần quạnh quẽ, Chloé và tôi, một Việt một Pháp, cùng nhau đi dạo ở Darling Harbour.
.
.
Vẫn nhớ hôm ấy trời mưa. Mưa thổi gió buồn, lòng trống trải và thèm cảm giác yêu. Nhẹ kéo cổ áo lên cao cho chiều đông được hưởng nhờ chút ấm, chúng tôi chậm rãi tan vào dòng người. Tiếng nước dìu dặt buông rơi trên bến cảng, tí tách tí tách hòa nhịp với những tiểu khúc jazz và blues của mấy nghệ sĩ nghiệp dư đang chơi bên đường. Không nắm tay, không chuyện trò, chỉ đơn thuần là sóng bước bên nhau, ngắm nhìn dòng người và để mặc những hạt nước li ti vương vào mái tóc.
Giọt mưa thu
.
Đi bộ từ trường về nhà, mưa thu rơi rơi ướt đầm tay lạnh. Thấy như cõi lòng thấm đẫm gia vị của mùa những lúc một mình lầm lụi trên con đường vắng bóng chân qua, tan hẳn vào khung cảnh tiêu điều của thành phố một buổi chiều đìu hiu ẩm ướt. Cây cao khẳng khiu, trơ hết những đoạn cành gầy. Lá rơi đầy phố, những chiếc mới lìa cành vẫn còn giữ được chút sức sống trong sắc vàng, còn lại là một màu nâu cũ, như nắng chết, về với đất mẹ để hòa vào vòng mùa, cho qua năm dài tháng tận. Bỗng dưng buồn và nhớ. Cái cảm giác này đã lâu lắm rồi chẳng hề thấy qua. Trong nhất khắc lại bùi ngùi, mà vì lí do gì, thì mình cũng không rõ.
Ôi mùa ơi, ôi lòng tôi…
.
somewhere, over the rainbow…
.
.
Thường thì, cầu vồng làm tôi nghĩ đến mùa xuân.
Có nhiều người rất yêu mùa xuân, mùa của yến oanh réo rắt, muôn hoa nở rộ, tiết trời ấm áp và yêu đương lai láng đến mức tràn trề. Nghĩ đến thôi cũng làm tâm hồn rạo rực. Sydney những ngày thu luôn man mác một nỗi buồn xa vợi vô danh. Mưa đến nhiều hơn và nắng không còn xanh như những ngày hè nữa. Tâm trạng không lúc nào ổn định, lẩn khuất những mối suy tư trong lòng.
.
far away
Cứ thế, cứ thế, mọi thứ đều trôi mau và cảm giác như chỉ còn mỗi mình tôi vẫn còn đứng trơ lại. Đối diện với chính mình, tôi rất hay nhung nhớ về những gì đã qua. Thời gian… Thời gian… Rất khó để thôi nghĩ ngợi, với những đêm khó ngủ kéo dài, nghe mưa rơi, nghe gió lùa, nghe tiếng xe ngoài đường lao đi vun vút, với bao lo lắng về ngày mai, về niềm hy vọng bị người khác dập cho lụi tàn, về gia đình ở quê hương, về bản thân nơi đất khách…






